Tôi thức dậy với quả đầu đau như búa bổ, trên người vẫn là bộ đồ ngày hôm qua của đêm “thác loạn”. Tôi bần thần ngồi dậy, cố nhớ vì sao mình có thể về nhà trong bộ dạng say xỉn như thế nhưng nghĩ mãi cũng chẳng xong nên đành bỏ cuộc. Một tay tôi đỡ lấy đầu, tay còn lại vớ lấy chiếc đồng hồ để một góc, con số tám giờ sáng hiện lên rõ mồn một. Đã trễ giờ học hơn một tiếng đồng hồ, nhưng vì cả người uể oải nên tôi cũng chẳng muốn đi đến trường nữa, cứ thế ngả nghiêng trên giường một cách xiêu vẹo. Có lẽ hôm nay tôi sẽ nghỉ một hôm, tôi tự nhủ rồi hài lòng với quyết định của mình. Đúng là hậu quả “khốc liệt” của việc uống quá nhiều bia rượu và không biết thế nào là từ chối mà, tôi chặc lưỡi nhớ lại đêm qua mình đã sung sức thế nào để rồi hiện tại như sống dở chết dở.
“Chị dậy rồi đấy à?”- Nhân Tuấn đẩy cửa phòng bước vào, việc đầu tiên của nó là càm ràm tôi không ngừng. Nó vén màn lên, những tia nắng chói chang của sáng sớm chiếu thẳng vào mắt tôi một cách không thương tiếc. Thằng bé vẫn tiếp tục công cuộc “chấn chỉnh” chị của nó bằng cách nêu ra một loạt lý lẽ về việc nó không hài lòng tôi như thế nào. Tôi vẫn ngồi im thin thít nghe nó chỉ vì tôi quá mệt mỏi mà thôi. Những lời nói của Nhân Tuấn chẳng khác nào những chiếc đinh ốc khắc vào chiếc đầu đang đau khủng khiếp của tôi.
“Tuấn à, chị biết lỗi rồi.”- Tôi nói, tay phẩy phẩy không còn miếng hơi, “Ngồi đi, đi lại nhiều quá chị chóng mặt.”
“Cho chừa cái tật!”- Nó nạt, đoạn thấy tôi có vẻ tội nghiệp liền ấn vào tay tôi ly nước ấm rồi bắt ép tôi uống cho bằng hết. Tôi vì không muốn làm em trai thêm bực bội nên đành uống dù cơ thể tôi hiện tại còn không cầm nổi một ly nước. Trời ơi, tôi gào thét trong lòng, chỉ có ba ly bia mà hành hạ tôi ra thế này sao? Tôi nhất định chừa rồi, sau này sẽ không nghĩ đến việc uống dù chỉ là một giọt bia!
“Đã không uống được bia rượu thì thôi đi, người ta ép cũng phải từ chối chứ! Sao chị nỡ hại sức khoẻ mình như thế?”- Nhân Tuấn lại nói, tôi chỉ gật gù nghe nó trách phạt.
“Là lỗi của chị được chưa? Chị chừa rồi, nhất định không có lần hai!”- Tôi nở một nụ cười hối lỗi, khiến tâm trạng của Nhân Tuấn mềm mỏng hơn với tôi.
“Ngày hôm qua…chị có nhớ gì không?”- Thằng bé bỗng hỏi tôi, thái độ có vẻ hơi ngập ngừng. Tôi nghiêng đầu thắc mắc rồi lắc đầu, nhớ cái gì bây giờ? Mọi chuyện từ ly bia trở về trước đều có thể nhớ rõ nhưng còn phía sau thì tôi chẳng nhớ gì dù chỉ là một chút. Hay là tôi quậy khắp nhà khiến Nhân Tuấn dọn dẹp bể hơi tai, bây giờ thì nó hỏi tội tôi chăng?
“Không sao, chị không nhớ gì cũng được.”- Thằng bé lảng sang chuyên khác ngay tức khắc, “Chị nghỉ ngơi đi, em đi vào trường một chút. Xong việc sẽ về ngay.”
Nói rồi thằng bé đi ngay, không kịp cho tôi ú ớ thêm lời nào. Có lẽ đó chỉ là câu hỏi thuận miệng của em tôi nên tôi cũng chẳng buồn truy cứu làm gì. Tôi dành cả buổi sáng nằm bẹp dí trên giường, đói quá thì xuống nấu sơ sài một gói mì rồi lại nằm ườn ở phòng khách cho đến hết buổi trưa. Đầu tôi vì thế cũng đỡ đau hơn, bớt chóng mặt và mệt mỏi hơn- tôi mừng thầm, chí ít ra thì mình không còn phải vật vựa như một bóng ma từ sáng đến giờ nữa. Tôi giờ đã khoẻ hơn một chút nhưng chẳng lẽ cứ phí phạm một ngày nghỉ của mình như thế hay sao, tôi tự hỏi rồi nhìn khắp nhà. Quanh quẩn với tivi, không thì với chiếc điện thoại- một trạch nữ như tôi phải lấy việc này làm hạnh phúc chứ, cớ sao lại bứt rứt như muốn đi ra ngoài thế này? Tôi chần chừ một lúc lâu rồi leo lên lầu thay một bộ đồ đơn giản, chộp lấy chiếc túi xách kèm chìa khoá nhà rồi bước ra khỏi cửa. Thôi thì, đã bứt rứt thì nên đi luôn chứ nghĩ ngợi làm gì nữa cho nhọc công. Cũng đã lâu lắm rồi tôi mới đi dạo phố phường, thôi thì xem như tự cho mình một ngày được nghỉ ngơi đúng nghĩa vậy. Chuyện trường lớp gần đây bề bộn khiến tôi phát rồ lên rồi, hôm nay đúng là một dịp tốt để tạm quên đi mọi chuyện mà xả hơi một chút, không phải như vậy hay sao?
Vì nhà hai chị em tôi gần trường đại học mà xung quanh khu này có rất nhiều quán cà phê hay hàng ăn, tôi chỉ cần đi bộ tầm mười phút đã có thể đến cửa hiệu cà phê tôi hay ghé mỗi lúc rảnh rỗi. Đó là một tiệm cà phê không tên, chỉ dựng bản hiệu ở một góc đường nhưng khách lúc nào cũng tấp nập. Ban đầu tôi cũng đem thắc mắc hỏi nhân viên ở đấy vì sao lại không đặt tên cho quán nhưng ai cũng chỉ cười rồi lại không nói gì, nên tôi từ đấy cũng để thắc mắc của mình trôi vào nơi dĩ vãng. Tôi thường đến Không Tên- cái cách mà tôi gọi nơi ưa thích của mình vào mỗi chiều chủ nhật, nhưng đôi khi có vài ngoại lệ. Tôi gọi cho mình một tách macchiato rồi nhâm nhi ngắm nhìn phố phường, mũi thoang thoảng hương cà phê và bên tai rợp tiếng khua lách cách của những chiếc tách, chiếc thìa xem lẫn tiếng cười của một số vị khách xung quanh. Tôi thường tìm đến quán cà phê như một khoảng lặng dành cho bản thân. Có thể tận hưởng sự thoải mái ở nơi đây chính là điều tôi thích nhất. Đôi lúc cuộc đời quá xô bồ, tự bản thân phải tìm kiếm chỗ trốn tạm thời để né đi những điều mệt mỏi, lấy lại sức lực cho bản thân mới là cách hay nhất.
“Doãn Hy, là cậu thật rồi!”
Tôi bị một cái vỗ vai làm giật mình liền ngước mặt lên xem xét tình hình. Một gương mặt rất thân quen đập vào mắt tôi, có lẽ như tôi nhìn thấy cô ấy ở đâu đó rồi chăng? Người con gái trước mặt nhoẻn miệng cười, chiếc răng khểnh lộ ra bên khoé môi khiến tôi sực tỉnh người. Trước giờ người tôi quen biết cũng không nhiều, người có răng khểnh lại càng không. Tôi cố gắng lục tìm trong trí nhớ. Ai đó vừa có răng khểnh, lại vừa nhớ tên tôi. Thế là ai được nhỉ? Tôi oà lên một tiếng, có lẽ nào…
“Cậu…là Hạ Vi? Hạ Vi, đúng không?”- Tôi nhanh chóng lên tiếng.
“Đúng rồi. Là tớ, Hạ Vi đây. Không ngờ cậu vẫn còn nhớ tớ, thật bất ngờ làm sao!”
Hạ Vi là cô bạn cùng học cấp hai và cấp ba với tôi ngày hai đứa còn dưới quê. Vì tôi phải lên thành phố học tiếp bậc đại học, trong khi Hạ Vi lại thích đi làm hơn nên chúng tôi phải chia tay nhau. Với lại, việc lên thành phố cuốn tôi theo dòng chảy bận rộn, không ngờ chúng tôi lại mất hẳn liên lạc với nhau dù có nhiều lúc tôi lục tìm số điện thoại của cô ấy nhưng mãi không thấy nữa. Nay gặp lại được nhau trong một tình huống bất ngờ thế này, đúng là vui mừng không hết mà!
“Lâu quá không gặp cậu. Giờ vẫn sống tốt chứ?”- Tôi nhoẻn miệng cười hỏi Hạ Vi, để rồi nhận lại được một cái gật đầu bẽn lẽn.
“Ổn lắm luôn là đằng khác ấy!”- Hạ Vi reo lên, “Cậu có nhớ anh Thạc không? Vị tiền bối học trên mình nhiều năm về trước mà tớ lúc nào cũng đem lòng mến mộ anh ấy đấy? Tớ còn đàn áp tinh thần cậu, bắt buộc cậu phải đi theo dõi anh ấy cùng tớ đấy, nhớ không Hy?”
“Tất nhiên rồi!”- Tôi gật đầu, “Không phải vì ngày xưa cậu say mê anh ấy như điếu đổ để rồi ngày nào cũng kể cho tớ nghe đến phát ngán thì tớ cũng không nhớ rõ đến giờ phút này đâu!”
Hạ Vi chỉ cần nghe đến đó liền đưa bàn tay trái lên cho tôi xem với ánh mắt lấp lánh, ngập tràn hạnh phúc. Tôi nghiêng đầu, không hiểu. Nhưng khoan, bàn tay trái của cô ấy… Chiếc nhẫn nhỏ lấp lánh nơi ngón tay… Cùng với cái gật đầu như muốn tỏ rõ điều gì đó…
“Trời ơi đừng có nói là…”- Tôi bất ngờ.
“Đúng vậy. Thật sự là như vậy!”
Cô ấy nói với một niềm hạnh phúc tột độ. Hạ Vi có vẻ như muốn khoe cả thế giới chuyện vui của mình, vì vậy cô ấy không hề giấu diếm bất cứ điều gì cả. Cô ấy hạnh phúc đến nỗi khoé môi còn giần giật vì quá vui sướng và hạnh phúc. Tôi mừng thay cho cô ấy, đã lâu không gặp lại, rồi lại thấy bạn mình được yên bề gia thất bên người cô ấy yêu thương nhất- lẽ nào người bạn thân như tôi lại không chúc mừng được hay sao? Ngày đó, mối tình Hạ Vi dành cho Thạc giống như bao câu chuyện tình yêu học đường khác mà ai cũng có thể tìm thấy một phần của mình trong đấy. Là những lúc lén lút nhìm trộm, những lần buồn vui xuýt xoa, những lần theo chân người ta ra về đến tận nhà… Hạ Vi đã luôn thích chỉ duy nhất một người suốt cả khoảng thời gian dài ấy, không hề có chút thay đổi. Rất may mắn, tình cảm của họ đã nảy nở từ sự đơn phương cho đến tình cảm vợ chồng bền chặt. Quả là một kết thúc có hậu cho một chuyện tình tuổi trẻ đầy hương vị. Đúng thế thật- tôi nhớ tới lời nói năm nào của Vi khi hai chúng tôi ngồi bên nhau trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất- rằng người yêu đầu tiên và cuối cùng của cô ấy sẽ luôn là vị tiền bối tên Thạc, và cô sẽ làm hết mọi cách để khiến Thạc đem lòng yêu cô. Ngày xưa tôi nhớ rất rõ, Thạc không phải là một vị tiền bối dễ gần. Có kiểu người quan hệ rất rộng, thân thiện và vui vẻ như Thái Dung, cũng có kiểu người sống khép kín và chỉ ở trong một vòng tròn xã hội như vị tiền bối tên Thạc năm nào của chúng tôi. Ở anh ta luôn có điều gì đó khó gần gũi và bắt chuyện, mặc cho độ nổi tiếng của anh ta ở khắp mọi nơi nhưng những con người dám đến gần và khơi gợi một cuộc nói chuyện thì số đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chúng tôi hàn huyên thêm tầm hai tiếng đồng hồ nữa, không quên trao đổi số điện thoại thêm một lần nữa, tới khi trời sụp tối thì Hạ Vi chào tạm biệt tôi ra về. Chỉ còn mình tôi ngồi lại bên tách cà phê chỉ còn chút hơi ấm, tôi bắt đầu suy nghĩ về đoạn tình cảm của mình dành cho Kim Đình Hựu.
Tôi hình dung ra mối tình đơn phương của mình đối với Đình Hựu. Trong một khoảnh khắc tôi chợt nghĩ, liệu nếu kiên trì và bền bỉ như Hạ Vi thì có ngày tôi sẽ thành công hay không? Chuyện tình cảm không ai biết trước điều gì, tôi không thể ôm ấp bóng hình của Đình Hựu một cách vô nghĩa như thế này. Nếu như thế, tôi phải làm gì đó. Tôi phải gì đó để anh có thể hiểu được tình cảm của tôi. Cơ thể tôi nóng bừng lên như tìm thấy được một chân lý nào đó, để rồi sự hưng phấn nảy nở trong chính tôi. Nếu nói mục đích là để đi đến kết hôn như Hạ Vi có vẻ hơi xa vời. Tôi chỉ muốn một ngày đứng trước mặt chàng trai tôi thầm mến mà bày tỏ tình cảm, thậm chí đã đoán trước kết quả nhưng cũng sẽ thấy lòng vui sướng hơn rất nhiều. Có thể nói cho ai đó biết rằng mình thích họ rất nhiều thì dù có bị từ chối cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Rất nhiều người từng trải đã nói rằng nếu yêu ai thì nên nói ra vì thà bị từ chối còn hơn giấu kín trong lòng để mãi day dứt. Tôi không ngờ mình đã hạ quyết tâm đến cỡ này liền bật cười khe khẽ. Tôi vốn dĩ là một con người hời hợt, nhưng đứng trước những gì bản thân quyết tâm phải làm, tôi nhất định sẽ không bỏ cuộc.
Kim Đình Hựu, em tin rồi sẽ có ngày anh biết em thích anh đến nhường nào.
“Tao nói rồi đấy, nhất định là Thái Kỳ thích mày.”- Bạn cùng phòng của Đình Hựu là Trịnh Tại Hiền chơi game khí thế nhưng miệng vẫn thoăn thoắt chốt hạ một câu khiến Đình Hựu chỉ biết ngã ngửa.
Đình Hựu buồn cười đáp, “Con bé không phải là mẫu người của em.”
“Thái Dung cũng là bị nó đưa vào tròng, bị con bé nằng nặc đòi phải giới thiệu nó cho mày hướng dẫn. Xem ra cũng dại rồi, nó nào có biết đụng phải tảng băng lớn như mày đây. Tất thảy những đứa con gái từ trước đến giờ tiếp cận mày đều bị lừa bởi vẻ ngoài thân thiện của mày đấy.”
Đình Hựu bật cười trước câu nói của người anh lớn hơn anh một tuổi rồi trở về trạng thái tĩnh lặng, nằm vắt tay lên trán rồi lại nghĩ ngợi điều gì đó mông lung lắm. Anh không ngờ rằng sáng hôm nay Nhân Tuấn- em trai nhỏ của Doãn Hy lại đến tận cửa ký túc xá tìm anh nói chuyện về nụ hôn lén lút trước cửa nhà ngày hôm kia. “Thừa nước đục thả câu”- câu nói này không sai một chút nào khi Đình Hựu vì biết Doãn Hy say sẽ không nhớ bất cứ điều gì, nên đánh liều hôn trộm cô một cái, không ngờ lại bị thằng bé phát hiện rồi đến chất vấn anh.
“Anh có thích chị em không? Nếu anh không thích thì đừng gieo cho chị em hy vọng.”
Biết nói làm sao đây? Đình Hựu trước giờ không phải là người dễ dãi trong chuyện tình cảm, không phải cứ ai nói thích đều cũng có thể thích lại. Những cô gái tìm cách tiếp cận Đình Hựu vì vẻ ngoài không ít, anh đã sớm chán ghét điều đó mất rồi. Thời buổi này thật lòng với nhau sao mà khó khăn đến vậy, giống như chuyện hái sao trên trời hay sao? Từ nhỏ Đình Hựu đã được ba mẹ dạy rằng dù cho bất cứ chuyện gì cũng phải quan trọng lòng người hơn thảy. Vẻ ngoài dù hào nhoáng đến đâu mà tâm hồn thiếu hụt thì cũng chi bằng vứt đi. Huống hồ những cô gái lộng lẫy ăn diện đã từ lâu không phải là tuýp người của Đình Hựu.
Anh thích Doãn Hy nhưng lại không muốn phá hỏng mối quan hệ giữa cả hai. Làm bạn đã khó, nay tiến hơn một bước còn khó hơn gấp bội. Doãn Hy là một cô gái nhạy cảm, anh biết điều đó. Cô có quá nhiều tâm tư và anh không thể cư nhiên bước vào thế giới sớm được phòng vệ chặt chẽ của cô một cách dễ dàng. Cô gái nhỏ không có gì nổi trội, ấy là cách Doãn Hy tả về bản thân mình. Nhưng Đình Hựu thích cô vì chính cô, anh không màng điều gì quan trọng cả. Cái níu chân Đình Hựu là anh vẫn còn chưa biết làm thế nào để cô có thể hiểu lòng anh. Mà cô, thì lại quá non nớt trong tình yêu.
Đình Hựu không tự nhiên nắm tay người khác giới.
Đình Hựu không tự nhiên đưa người khác giới về nhà một cách cẩn thận và chu đáo.
Càng không bao giờ quan tâm người khác giới một cách lặng thầm và kiên trì như anh đối với cô.
Anh nhắm mắt, hình ảnh cô mãi vấn vương trong trí óc, từng nét đều rõ ràng như hệt thấy người trước mắt.
Doãn Hy, nếu như em nhận ra rằng anh thích em như thế nào, thì anh sẽ vui biết mấy.